Nỗi oan của thủy thủ

– Cậu làm sao mà phải vào đây?

– Tất cả chỉ vì tớ cố gắng đập vỡ một cái kính cửa sổ.

– Thế mà cũng phải vào đây à? Cậu kể tớ nghe đi.

– Tớ là đầu bếp trong hải quân. Hôm đấy trong chuyến công tác, tớ nấu bữa chiều vô tình làm cháy lây sang mấy thùng dầu bên cạnh. Tớ vội dùng bình cứu hỏa dập lửa, lửa tắt nhưng khói bốc lên mù mịt khiến tớ rất ngột ngạt và khó thở, tớ vội tìm cách mở cửa sổ để thông gió. Nhưng vì cái cửa đóng chặt quá nên tớ đành phải lấy một cái rìu để đập vỡ cửa kính.

– Cậu làm thế là đúng quá rồi, làm sao trách cậu được.

– Đấy, cậu xem, thế mà họ cứ khăng khăng kết tội tớ là đã cố ý làm đắm cái tàu ngầm.

Của ai đây?

Hai vợ chồng nọ ra tòa ly dị. Hai người có một đứa con trai chung.

Tòa tuyên xử lỗi về người chồng. Do đó vợ được nuôi con và chồng phải cấp dưỡng hàng tháng.

Ông chánh án hỏi người chồng:

– Anh có điều gì muốn nói nữa không?

– Tôi muốn nói tòa đã bất công khi không cho phép tôi được nuôi con.

– Anh căn cứ vào đâu mà nói như vậy?

– Thưa ông chánh án, tôi xin phép hỏi ông chánh án khi bỏ một đồng vào cái máy bán nước giải khát rồi bấm nút. Một hộp nước ngọt rơi ra, thì hộp nước đó của ông chánh án hay vẫn còn là của cái máy?

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có thể sử dụng các thẻ HTML và thuộc tính sau: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>