Thẻ lưu trữ: truyên cười dân gian

Cách dịch văn bản ở thôn

Ông trưởng thôn nhận được thơ tay của ông chủ tịch xã gởi xuống nguyên văn như vầy:

“Sắp tới, đoàn cán bộ huyện về thăm và chọn thôn ta làm điểm. Vì vậy mà các đồng chí nên duy trì thật tốt vấn đề TTVSNCC. Ký tên…”

Cả một đêm dài mày mò dịch những chữ viết tắt, sáng hôm sau, ông trưởng thôn gởi thơ tay lại:

” Xin đồng chí chủ tịch cứ yên tâm, không sợ chó điên cắn đoàn cán bộ bởi mùa mưa rất ít bệnh dại, chẳng cần tiêm vắc – xin… “.

Ông chủ tịch xã ngớ người chẳng hiểu trời trăng gì, mới cho người phóng xe máy vào thôn hỏi. Bấy giờ mới vỡ lẽ, ông chủ tịch thì bảo: “Duy trì tốt vấn đề “Trật tự vệ sinh nơi công cộng”, còn ông trưởng thôn lại dịch thành… duy trì tốt vấn đề “tiêm thuốc vắc-xin ngừa cho chó”?! Quả là… khéo dịch!

Đánh thế hãy còn nhẹ đấy

Đánh thế hãy còn nhẹ

Có một anh nông dân về nhà ăn cơm trưa, thấy món rau xào hôm nay rất ngon, liền hỏi vợ:

– Rau xào hôm nay sao ngon thế?

Vợ đắc ý khoe:


– Hôm nay có hai người mua chung một miếng mỡ lợn, trên đường đi qua nhà mình đã mượn dao để chia, em đã rửa con dao dính mỡ lợn vào chảo, nên rau mới ngon như thế đấy!


Anh chồng nghe xong, tiện tay tát cho vợ một cái, mắng:

– Tại sao không rửa vào vại nước để mà ăn mấy ngày?

Vợ rất uất ức chạy sang bên cạnh mách tội của chồng với ông chú. Chú nghe xong quát tướng lên:

– Đánh thế hãy còn nhẹ, sao không rửa dao dưới ao, để chúng tao cũng được ăn?

Con Xin đầu hàng

Có anh chàng kia, vốn ngốc đại là ngốc, mà lại phải đi làm rể nên trong bụng rất lo. Biết tính con, nên trước khi đi bố mẹ gọi vào dặn dò:

– Ở rể thì khó gì mà ngại. Chỉ cần bố vợ làm gì thì mình làm nấy, cho khỏi mất lòng ông là được.

Anh ta nghe nói vững dạ vội khăn gói đi sang nhà vợ. Hôm ấy cũng ngồi ăn cơm với bố vợ, thấy bố vợ gắp thịt, anh cũng gắp thịt; bố vợ chấm rau cũng chấm rau, bố bợ cầm đũa tay trái anh cũng đổi đũa sang tay trái. Bố vợ vô ý đánh vãi mấy hạt cơm ra chiếu, anh cũng bỏ mấy hạt cơm ra chỗ mình ngồi. Bố vợ đang ăn canh miến thấy thế không nhịn cười được, bật phì cười, nào ngờ bị sặc. Một sợi miếng lòng thòng thò ra ngoài lỗ mũi. Anh ta nhìn bố vợ, ngẩn người ra, rồi đứng dậy chắp tay vái dài:

– Thưa thầy, mấy trò khác thì con còn cố được, chứ trò này thì con xin chịu!

Thế nào là bạn bè tốt?

Có hai anh kết nghĩa huynh đệ. Một anh gặp may thi đỗ, ra làm quan, liền trở mặt. Bạn đến thăm nhiều lần, lần nào cũng cho lính ra bảo, khi thì ngài giấc, ngài ngơi, khi thì ngài bận việc công không tiếp.Năm bảy phen nhứ thế, anh này giận lắm.

Một hôm, anh ta mua một con lợn, quay vàng, để lên mâm bưng tới. Lính lệ vào bẩm, một lát trở ra, niềm nở mời vào. Vào đến nơi, quan chào hỏi vồn vã rồi sai lính lệ mang trầu ra mời. Anh ta cầm lấy miếng trầu, đút vào miệng con lợn, vái nó mấy vái mà rằng.
– Tao trả ơn mày! Nhờ mày tao mới lại lọt vào đến cửa quan để nhìn lại mặt ban cũ!

Toàn là lũ chó

Nhà nho nọ thấy quan lại tham nhũng trong lòng rất khinh. Một hôm, các quan đến nhà chơi, trong số đó có cả mấy bạn đồng song thủơ trước.
Ông ta bảo người nhà dọn rượu thết. Người nhà bưng mâm lên, ông ta đứng dậy thưa:
– Chả mấy khi rồng đến nhà tôm, các ngài có bụng yêu nhà nho thanh bạch đến chơi, có chén rượu nhạt xin các ngài chiếu cố cho.
Các quan cầm đũa, gắp mấy món. Các quan ăn thấy ngon miệng, liền khề khà hỏi: đây đĩa gì, kia bát gì…
Nhà nho thong thả nói:
– Ðây là chó, kia cũng là chó, bẩm toàn chó cả.

Chỉ cần có rượu

Ngày trước, có một người rất thích uống rượu, có rượu là uống không biết chán, cho nên sinh ra nghiện nặng. Một lần, anh ta đến kinh thành làm ăn, tình cờ gặp người quen. Oái oăm là người quen này rất keo kiệt.

Sau khi gặp người quen, anh nghiện rượu nêu ý kiến :

– Lâu lắm rồi chúng ta mới gặp nhau, hiện giờ tôi đang thèm chén rượu. Chúng ta về nhà anh chơi, có chén rượu cho tôi giải sầu thì hay quá.

Người quen nói :

– Nhà tôi ở cách đây xa lắm, chẳng nỡ để anh vất vả vậy.

Anh nghiện nói :

– Không sao, xa lắm cũng chỉ hai ba mươi lý chứ mấy.

Người quen nói :

– Nhà tôi chật chội không dám mời anh.

Anh nghiện rượu nói :

– Chẳng hề gì, chỉ cần rộng bằng cánh cửa mở là được.

Người quen nói :

– Tôi không chuẩn bị cốc chén uống rượu, nên không uống được.

Anh nghiện rượu nói ngay :

– Xem anh nói đến mức nào nào, bao năm chúng ta là tri kỷ, không có chén cũng chẳng sao, bê cả lọ tu cũng được.

Thầy cúng gặp thày đồ

Truyện cười dân gian- Thầy cúng gặp thầy đồ

Có một người đàn bà góa, chồng mới chết, đến tuần đốt mã cho chồng mời thầy cúng đến cúng và mời cả thầy đồ của con đến ăn cỗ.
Phải thầy cúng dốt, lại có thầy đồ ở đây, sợ nói sai thì bẽ, nên cứ giở hết sách nọ sách kia, lần lữa mãi đến tối mịt mới bắt đầu cúng, để cỗ bàn thiu cả.
Nguyên trong sách cúng, tên tín chủ để trống và thay bằng chữ “Mỗ” . Chữ “Mỗ” viết lối đơn trông như hình tam giác, thầy cúng không biết là chữ gì. Đến lúc cúng, thầy cứ đọc “Tín chủ Nguyễn Thị Thẹo”.
Thầy đồ biết sai nhưng cũng không nói gì cả.
Cúng bài, cỗ bàn xong thì đã khuya, hai thầy không về được phải ngủ lại. Hai thầy nằm ở nhà ngoài, còn mẹ con nhà chủ nằm trong buồng.
Thầy đồ ăn phải đồ thiu. Đêm đau bụng cuống lên. Nhưng nhà đàn bà góa, cửa ngõ chặn kín, lại thêm có chó dữ, thầy không dám ra ngoài. Đến khi mót quá không nhịn được nữa, thầy mới tính nước liều: “Không nhẽ mình lại bậy ra đây! Sáng dậy chủ nó biết thì ra thế nào? Chi bằng cứ tương vào đít lão thầy cúng rồi mặc kệ nó!”.
Thầy bò tới sờ đít thầy cúng, không ngờ vội vàng lại sờ phải mồm rồi nghĩ là đít, cứ thế phún vào.
Thầy cúng liền vùng ngay dậy, giận quá chửi:
– Tiên sư thằng nào … ỉa vào mồm ông thế này?
Thầy đồ nghĩ bụng: “Chỉ có mình với nó ở đây, làm thinh nó cũng biết, thôi thì ông liều với mày!”, rồi lên tiếng:
– Ông đấy!
– Làm sao mày lại … vào mồm ông?
– Sao ban tối mày dám đọc tên mẹ học trò ông là Nguyễn Thị Thẹo? Mày dốt như thế thì ông “tương” vào mồm mày để từ rày mày chừa dốt đi!

Thương vợ mà khóc

Truyện cười dân gian – Thương vợ mà khóc

Làng nọ có một anh tham ăn tục uống. Hễ ngồi ăn cơm, ăn cỗ với ai thì thế nào anh ta cũng gắp miếng to, miếng ngon.

Một lần nhà nọ có giỗ, mời anh ta sang ăn cỗ. Biết tính anh ta, khi làm món mọc, nhà này nhét vào một cái mọc ba bốn quả ớt muỗi. Khách khứa đến đông đủ, khi bưng cỗ ra, anh ta được mời ngồi mâm có cái mọc to. Vừa cầm đũa, anh ta đã gắp ngay cái mọc ấy rồi bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến. Nào ngờ nhai phải mấy quả ớt cay quá, nước mắt nước mũi tuôn ra. Chủ nhà hỏi:

– Sao lại thế?

– Tôi được ăn ở đây mâm cao cỗ đầy, nhưng vợ con ở nhà chưa có cái gì bỏ vào bụng, nghĩ thương quá tôi khóc, nên nước mắt nước mũi trào ra đấy.

Bằng với…

Truyện cười dân gian – Bằng với…

Bố Vợ Và Con rể Đi lên huyện.
Tới Bờ Sông, 2 bố Con nhìn thấy 1 con chó bơi ở dưới Sông.

Bố vợ: Con có biêt bơi không?
Con rể: dạ! Không ạ!
Bố Vợ: Ui! Mày không cả bằng con chó nữa à?
Con rể: Thế Bố biêt Bơi không ạ?
Bố Vợ: Ta Có Chứ!
Con rể: Thế Bố cũng chỉ bằng Với Con Chó Thôi! hehehe

Dịch Ngược

Truyện cười – Dịch ngược

Thầy giáo nọ, trong bộ đồ “tây” là thẳng nếp, đang vội vã chuẩn bị lên lớp thì bị một đồng nghiệp gọi giật lại

– Ấy chết! Để mình giảng thay cho. Cậu về nhà ngay và đưa gấp  giấy này cho bà xã

Chị vợ thấy chồng đột ngột về đã ngạc nhiên, lại càng lạ hơn khi được anh trao cho tờ giấy vẽ một ngôi đình mái cong bị tốc ngói. Xem xong, chị ngượng chín cả người, thẹn thùng cúi đầu nói nhỏ với chồng:
– Để em lấy chỉ đính lại cho!
Giật cả mình và ngạc nhiên không kém. Giằng tờ giấy, anh xem kĩ bức tranh. Thì ra dòng chú thích viết ngược, bắt chước kiểu chữ Nho “dịch” là: ĐÌNH THỦNG QUẤT.

Đồ thầy lười

Truyện cười hài – đồ thầy lười

Có một thầy đồ rất lười biếng, thường kiếm cớ để không phải dạy dỗ gì cả.

Một hôm ông vào lớp hỏi học trò:

– Tụi bây biết hôm nay học cái gì không?

Cả lớp trả lời:

– Thưa thầy không!

Thầy đồ tỏ vẻ giận dữ:

– Không biết? Vậy tụi mày tới trường để làm cái gì? Cút về hết đi!

Đám học trò khúm núm kéo về hết và bàn với nhau là lần sau thầy có hỏi thì sẽ có cách trả lời xem thầy tính sao.

Hôm sau, thầy giáo lại hỏi:

– Hôm nay tụi bây biết sẽ học cái gì không?

Cả lớp đồng thanh trả lời:

– Dạ biết!

– Đã biết hết rồi thì tụi bây còn ở đây làm cái gì vậy? Về hết đi!

Tụi học trò tức lắm, cho nên bàn rằng kỳ sau thầy có hỏi thì nửa lớp sẽ trả lời “có” và nửa lớp sẽ trả lời “không” coi thầy tính sao.

Ngày kế tiếp thầy hỏi:

– Bây biết hôm nay học cái gì không?

Nửa lớp trả lời:

– Thưa biết!

Nửa lớp trả lời:

– Thưa không!

– Vậy thì đứa nào biết ở lại dạy mấy đứa không biết, còn tao về!