Thẻ lưu trữ: truyen cuoi dan gian ngan nhat

Thầy cúng gặp thày đồ

Truyện cười dân gian- Thầy cúng gặp thầy đồ

Có một người đàn bà góa, chồng mới chết, đến tuần đốt mã cho chồng mời thầy cúng đến cúng và mời cả thầy đồ của con đến ăn cỗ.
Phải thầy cúng dốt, lại có thầy đồ ở đây, sợ nói sai thì bẽ, nên cứ giở hết sách nọ sách kia, lần lữa mãi đến tối mịt mới bắt đầu cúng, để cỗ bàn thiu cả.
Nguyên trong sách cúng, tên tín chủ để trống và thay bằng chữ “Mỗ” . Chữ “Mỗ” viết lối đơn trông như hình tam giác, thầy cúng không biết là chữ gì. Đến lúc cúng, thầy cứ đọc “Tín chủ Nguyễn Thị Thẹo”.
Thầy đồ biết sai nhưng cũng không nói gì cả.
Cúng bài, cỗ bàn xong thì đã khuya, hai thầy không về được phải ngủ lại. Hai thầy nằm ở nhà ngoài, còn mẹ con nhà chủ nằm trong buồng.
Thầy đồ ăn phải đồ thiu. Đêm đau bụng cuống lên. Nhưng nhà đàn bà góa, cửa ngõ chặn kín, lại thêm có chó dữ, thầy không dám ra ngoài. Đến khi mót quá không nhịn được nữa, thầy mới tính nước liều: “Không nhẽ mình lại bậy ra đây! Sáng dậy chủ nó biết thì ra thế nào? Chi bằng cứ tương vào đít lão thầy cúng rồi mặc kệ nó!”.
Thầy bò tới sờ đít thầy cúng, không ngờ vội vàng lại sờ phải mồm rồi nghĩ là đít, cứ thế phún vào.
Thầy cúng liền vùng ngay dậy, giận quá chửi:
– Tiên sư thằng nào … ỉa vào mồm ông thế này?
Thầy đồ nghĩ bụng: “Chỉ có mình với nó ở đây, làm thinh nó cũng biết, thôi thì ông liều với mày!”, rồi lên tiếng:
– Ông đấy!
– Làm sao mày lại … vào mồm ông?
– Sao ban tối mày dám đọc tên mẹ học trò ông là Nguyễn Thị Thẹo? Mày dốt như thế thì ông “tương” vào mồm mày để từ rày mày chừa dốt đi!

Đồ thầy lười

Truyện cười hài – đồ thầy lười

Có một thầy đồ rất lười biếng, thường kiếm cớ để không phải dạy dỗ gì cả.

Một hôm ông vào lớp hỏi học trò:

– Tụi bây biết hôm nay học cái gì không?

Cả lớp trả lời:

– Thưa thầy không!

Thầy đồ tỏ vẻ giận dữ:

– Không biết? Vậy tụi mày tới trường để làm cái gì? Cút về hết đi!

Đám học trò khúm núm kéo về hết và bàn với nhau là lần sau thầy có hỏi thì sẽ có cách trả lời xem thầy tính sao.

Hôm sau, thầy giáo lại hỏi:

– Hôm nay tụi bây biết sẽ học cái gì không?

Cả lớp đồng thanh trả lời:

– Dạ biết!

– Đã biết hết rồi thì tụi bây còn ở đây làm cái gì vậy? Về hết đi!

Tụi học trò tức lắm, cho nên bàn rằng kỳ sau thầy có hỏi thì nửa lớp sẽ trả lời “có” và nửa lớp sẽ trả lời “không” coi thầy tính sao.

Ngày kế tiếp thầy hỏi:

– Bây biết hôm nay học cái gì không?

Nửa lớp trả lời:

– Thưa biết!

Nửa lớp trả lời:

– Thưa không!

– Vậy thì đứa nào biết ở lại dạy mấy đứa không biết, còn tao về!

Gấp đôi mày

Truyện cười gấp đôi mày

Làng kia có một tên lí trưởng nổi tiếng xử kiện giỏi.

Một hôm nọ, Cải với Ngô đánh nhau, rồi mang nhau đi kiện. Cải sợ kém thế, lót trước cho thầy lí năm đồng. Ngô biện chè lá những mười đồng. Khi xử kiện, thầy lí nói:

– Thằng Cải đánh thằng Ngô đau hơn, phạt một chục roi.

Cải vội xoè năm ngon tay, ngẩng mặt nhìn thầy lí khẽ bẩm:

– Xin xét lại, lẽ phải về con mà!

Thầy lí cũng xoè năm ngón tay trái úp lên năm gón tay mặt, nói:

– Tao biết mày phải… nhưng nó lại phải… Gấp đôi mày!

Quan huyện tuổi tí

Truyện cười Quan huyện tuổi tí

Ðồn rằng có một ông quan huyện rất thanh liêm, không ăn của dút bao giờ. Bà huyện thấy tính chông như vậy cũng không dám nhận lễ của ai. Có làng nọ muốn nhờ quan huyện bênh cho được kiện, nhưng mang lễ vật gì đến, quan cũng gạt đi hết. Họ mới tìm cách đút lót với bà huyện. Bà huyện cũng chối đây đẩy:

– Nhà tôi thanh liêm lắm, tôi mà nhận của các ông thì mươi, mười lăm năm sau, ông ấy biết ông ấy cũng vẫn còn rầy la tôi cơ đấy! Dân làng năn nỉ mãi, bà nể tình mới bày cách:

– Quan huyện nhà tôi tuổi “tí”. Dân làng đã có ý như vậy, thì hãy về đúc một con chuột bạc đến đây, rồi tôi cố nói giùm cho, họa may được chăng!

Dân làng nghe lời, về đúc một con chuột cống thật to, ruột đặc, toàn bằng bạc đem đến.

Một hôm, ông huyện trông thấy con chuột bạc, mới hỏi ở đâu ra, bà huyện liền đem sự tình kể lại. Nghe xong, ông huyện mắng:

– Sao mà ngốc vậy! Lại đi bảo là tuổi “tí”! Cứ bảot tuổi “Sủu” có được không!

Cân đối

Truyện cười cân đối

– Quỷnh: Giờ kiểm tra mà bà copy như vậy không sợ lé mắt sao ?
– Mắm: Không sợ!
– Quỷnh: Tại sao?
– Mắm: Thì tôi copy thằng Tròn ngồi bên phải, rồi lại liếc sang copy thằng Béo ngồi bên trái. Cân đối nhau như vậy lé sao được?
– Quỷnh: Bó tay!

Để cho ban đánh

Truyện cười để cho ban đánh

Quỷnh: Ở lớp có bạn đánh Quỷnh không dám đánh lại!
– Mắm: Chuyện lạ à nghen! Nhưng tại sao bạn ấy lại đánh Quỷnh?
– Quỷnh: Vì quỷnh đánh bạn ấy trước!!!
– Mắm: Hừ! Biết ngay mà!

ân hận vì sợ vợ

truyện cười ân hân vi sợ vợ

Có anh nọ xưa nay rất là sợ vợ. Vợ nó quát tháo thế nào, anh ta cũng ngậm miệng, không dám cãi một lời. Anh ta đi đánh bạc, mãi xẩm tối mới về. Thổi cơm ăn xong, chị vợ ngồi chờ chồng mỏi mắt. Chị ta tức lắm. Khi anh chồng vừa mới ló mặt vào ngõ, chị ta đã chạy ra túm ngực lôi vào nhà, gầm rít.

Anh ta vừa gỡ tay vợ túm ngực, vừa kêu xin:

– Bỏ tôi ra! Tôi xin bu nó!

Chị vợ được thể càng làm già, túm luôn tóc ấn đầu anh ta xuống. Anh ta liền vung tay gạt ngã chị vợ, tát cho luôn chị vợ mấy cái, rồi trợn mắt, quát:

– Người ta đã sợ thì để cho người ta sợ chứ!

con xin đầu hàng

truyện hài con xin đầu hàng!

Có anh chàng kia, vốn ngốc đại là ngốc, mà lại phải đi làm rể nên trong bụng rất lo. Biết tính con, nên trước khi đi bố mẹ gọi vào dặn dò:

– Ở rể thì khó gì mà ngại. Chỉ cần bố vợ làm gì thì mình làm nấy, cho khỏi mất lòng ông là được.

Anh ta nghe nói vững dạ vội khăn gói đi sang nhà vợ. Hôm ấy cũng ngồi ăn cơm với bố vợ, thấy bố vợ gắp thịt, anh cũng gắp thịt; bố vợ chấm rau cũng chấm rau, bố bợ cầm đũa tay trái anh cũng đổi đũa sang tay trái. Bố vợ vô ý đánh vãi mấy hạt cơm ra chiếu, anh cũng bỏ mấy hạt cơm ra chỗ mình ngồi. Bố vợ đang ăn canh miến thấy thế không nhịn cười được, bật phì cười, nào ngờ bị sặc. Một sợi miếng lòng thòng thò ra ngoài lỗ mũi. Anh ta nhìn bố vợ, ngẩn người ra, rồi đứng dậy chắp tay vái dài:

– Thưa thầy, mấy trò khác thì con còn cố được, chứ trò này thì con xin đầu hàng!